Thứ Tư, 29 tháng 5, 2024

Trạng thái hiểu biết sâu sắc

 



Khi ta đạt đến trạng thái hiểu biết sâu sắc về bản chất của thực tại, ta sẽ nhận ra rằng nó không phải là việc của ta hoặc của bất kỳ thực thể nào khác. Hiểu được rằng mọi sự tồn tại không phụ thuộc vào ta mà là do tương tác phức tạp của nhiều yếu tố khác nhau.

 

Khi ta đạt đến trạng thái này, thế gian bên ngoài (cảm giác của chúng ta về thế giới xung quanh) sẽ mất đi, và cả quá khứ, tương lai và dòng suy nghĩ lo lắng cũng sẽ biến mất. Mọi khái niệm về thời gian và không gian, về cá nhân và đối tượng, tất cả đều tan biến.

 

Khi không còn thời gian và không gian, không còn quá khứ và tương lai, hành thiền trở nên thăng hoa và bừng sáng hơn bao giờ hết. Ta dễ dàng thấu hiểu và kết nối với tinh thần, trải nghiệm sự thanh tịnh và tự do mà không bị bất kỳ hạn chế nào. Điều này giúp ta tiến xa hơn trên con đường thiền tập và trải nghiệm sự tự do tinh thần. 

Khi ta đạt được trạng thái thoát ly

 


Trên con đường thiền tập, khi ta đạt được trạng thái thoát ly (hay còn gọi là giác ngộ), tất cả các mâu thuẫn, ưu phiền, lo sợ và lo toan sẽ tan biến. Khi ta hiểu rõ về sự vô thường và thực tế không cố định của mọi thứ, dòng chảy của tâm sẽ dần ngưng lại. Ý thức về thế gian, về những khổ đau, phiền não và trăn trở sẽ không còn quan trọng nữa, vì chúng chỉ là tạm thời và không thật sự tồn tại trong thực tại tinh thần.

 

Khi tâm đã trở nên bình an và thanh tịnh, ý thức về thế gian sẽ biến mất, không còn chi phối tâm trí và gây ra khổ đau hay phiền não nữa. Điều quan trọng là hướng tâm về bên trong, thấu hiểu bản chất thật sự của tồn tại và đạt được trạng thái tâm tịnh, bừng sáng và tự do(giác ngộ).

Dòng chảy của tâm

 


"Dòng chảy của tâm" thường được hiểu là suy nghĩ, cảm xúc và ý thức liên tục diễn ra trong tâm trí của con người. Khi tâm trí không được tĩnh lặng, không được yên bình, suy nghĩ và cảm xúc sẽ tràn ngập và không ngừng chảy ra ngoài. "Tại sao nó chảy ra vì nó còn bận lòng với thế gian" có thể hiểu là khi tâm trí vẫn chưa thể tách biệt hoàn toàn với những ưu phiền, lo sợ và lo toan của thế gian, nó sẽ vẫn tiếp tục sản sinh ra suy nghĩ và cảm xúc.

 

"Tâm chưa trông thấy bể khổ của thế gian" có thể được hiểu là tâm trí chưa nhận thức được đúng về sự vô thường, không ổn định và cảm thấy bất an của thế gian. Khi tâm trí không nhìn thấy được sự phiền não và khổ đau của cuộc sống, nó sẽ vẫn bị cuốn vào dòng chảy của suy nghĩ và cảm xúc, không thể thực sự bình an và tự do. Thiền tập giúp con người nhìn thấy sự thật về cuộc sống, hướng tâm trí về bên trong để tự giải thoát và đạt được trạng thái tĩnh lặng.

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2024

Hơi thở bình yên

 


Giai đoạn mà thiền giả có thể "từ-bỏ toàn bộ thân và năm giác quan" để đạt đến trạng thái "hơi thở bình yên" là một phần của quá trình sâu xa hơn trong việc luyện tập thiền. Đây là các bước tiến trong thiền định:

Giai đoạn I: Tập trung và làm dịu tâm trí. Đây là bước đầu tiên, nơi thiền giả học cách tĩnh tâm và giảm thiểu sự xao lãng.


Giai đoạn II: Quan sát sâu sắc. Sau khi tâm trí đã yên tĩnh, thiền giả bắt đầu quan sát các mô hình tư duy và cảm xúc một cách rõ ràng hơn. (Minh sát tuệ)

Giai đoạn III: Trạng thái thiền sâu. Ở đây, thiền giả có thể duy trì sự tập trung sâu sắc mà không bị xao lãng.

Giai đoạn IV: Hơi thở bình yên - Khi thiền giả có thể từ bỏ cảm giác về thân thể và các giác quan, họ có thể trải nghiệm sự thanh thản và nhẹ nhàng trong hơi thở, điều này thường được mô tả như là "hơi thở bình yên".

Mỗi giai đoạn đều có những thách thức và kỹ thuật riêng để thiền giả có thể tiến bộ và phát triển sâu hơn trong hành trình thiền tập của mình.

Tập trung vào hơi thở

 


Tập trung vào hơi thở, một phần của quá trình từ bỏ sự chú ý đối với thân thể và năm giác quan. Đây là một phương pháp thiền quan trọng, giúp thiền giả hướng sự chú ý vào một đối tượng duy nhất, đó là hơi thở, và từ đó giảm bớt sự phân tâm từ các yếu tố khác.

"Chú tâm vào hơi thở" là một kỹ thuật thiền giúp thiền giả  tập trung hoàn toàn vào quá trình thở vào và thở ra(qua điểm xúc chạm). Khi thiền giả có thể duy trì sự chú ý này một cách liên tục, họ sẽ không còn chú tâm vào bất kỳ thứ gì khác ngoài hơi thở. Điều này tạo ra một trạng thái tĩnh lặng sâu sắc, nơi mà sự chú ý không còn bị phân tán bởi các cảm giác thân thể hay giác quan khác.

Qua việc chú tâm vào hơi thở, thiền giả học cách giảm bớt sự dính mắc vào thân thể và các giác quan, điều này giúp họ tiến gần hơn đến trạng thái thiền định sâu và cuối cùng là sự giải thoát. Đây là một bước quan trọng trong việc phát triển khả năng sống trong hiện tại và nhận thức sâu sắc về bản thân và thế giới xung quanh.

Từ bỏ "thói tâm độc thoại bên trong"

 


Từ bỏ "thói tâm độc thoại bên trong", tức là việc giảm bớt và cuối cùng là ngừng hoàn toàn sự suy nghĩ và ý nghĩ không ngừng nghỉ mà tâm trí thường xuyên sản sinh. Đây là một bước tiến quan trọng trong việc phát triển khả năng thiền định, vì nó giúp thiền giả cách không bị cuốn theo dòng suy nghĩ và duy trì sự chú ý vào hiện tại.

"Sự tỉnh giác im lặng vài giây phút hiện tại" là mục tiêu của giai đoạn này. Điều này có nghĩa là thiền giả duy trì sự tỉnh thức và nhận thức mà không cần phải thông qua sự suy nghĩ hay đối thoại nội tâm. Họ học cách quan sát mọi thứ xảy ra trong tâm trí và xung quanh mình mà không phải phân tích hay đánh giá.

Trong các giai đoạn phát triển của thiền tập, việc từ bỏ suy nghĩ và đạt đến sự tỉnh giác im lặng là một bước tiến quan trọng. Nó giúp thiền giả cách sống trong hiện tại và phát triển sự nhận thức sâu sắc hơn về bản thân và thế giới nội tại. Điều này cũng tạo điều kiện cho việc tiếp cận các giai đoạn sâu hơn của thiền định, nơi mà sự yên bình và giải thoát trở nên rõ ràng hơn.


Từ sự dính mắc sang trạng thái thiền sâu

 


Quá trình chuyển từ sự dính mắc sang trạng thái thiền sâu, nơi mà thiền giả học cách giải thoát khỏi những ràng buộc của tâm trí. "Sự dính-mắc" ở đây có thể hiểu là việc bám víu vào các giác quan, suy nghĩ, hoặc cảm xúc, điều này thường xuyên xảy ra trong cuộc sống hàng ngày và cả trong quá trình thiền định.

 

Khi thiền giả tiến vào "trạng thái thiền sâu", họ được khuyến khích tập trung vào "tâm-điểm của tâm", tức là trung tâm của sự chú ý và ý thức. Điều này đòi hỏi việc từ từ loại bỏ sự chú ý khỏi những âm thanh và kích thích bên ngoài, giống như việc "tháo bỏ những nút thắt ràng buộc". Quá trình này giúp thiền giả dần dần không còn bị phân tâm bởi âm thanh hoặc bất kỳ kích thích giác quan nào khác, đạt đến trạng thái tĩnh lặng và yên bình nội tâm.

 

Mục tiêu cuối cùng là đạt đến điểm mà "thiền giả không còn nghe thấy âm thanh nào nữa", không phải vì họ mất đi khả năng nghe, mà vì họ không còn bị ràng buộc hay phân tâm bởi những âm thanh đó. Họ có thể duy trì sự tập trung và sự yên tĩnh bên trong, ngay cả khi có sự hiện diện của âm thanh. Đây là một bước quan trọng trong việc phát triển sự nhận thức sâu sắc và khả năng sống trong hiện tại mà không bị ảnh hưởng bởi những yếu tố bên ngoài.

QUẢN LÝ TƯ DUY

 


Trên con đường thiền, việc thực hành chú ý và quản lý tư duy là điều rất quan trọng. Khi chúng ta tự nhận ra thói quen nghĩ đến những điều tồi tệ nhất, chúng ta có thể thấy rằng thường xuyên chìm đắm trong những suy nghĩ tiêu cực sẽ tạo ra cảm giác lo lắng, sợ hãi và căng thẳng trong tâm trí.

 

Thiền tập giúp chúng ta nhận biết và quan sát mọi ý nghĩ, bao gồm cả những ý nghĩ tiêu cực, mà chúng ta luôn nảy sinh. Thay vì bị cuốn vào suy nghĩ đó, chúng ta có thể quan sát nó, chấp nhận nó và sau đó để nó đi mà không bị ảnh hưởng bởi nó. Thông qua sự chú ý đến hơi thở và thể chất, chúng ta có thể đưa tâm trí về hiện tại, giảm bớt sự phiền toái và lo lắng, cũng như tìm ra cách chấp nhận và làm cho suy nghĩ tiêu cực thoáng qua mà không bị nó chi phối.

Trạng thái khi thân thể đau mà tâm không đau

 


Trạng thái khi thân thể đau mà tâm không đau được gọi là **"không đau trong đau"**. Đây là một trạng thái tinh thần mà thiền giả có thể trải qua trong quá trình thiền định. Để hiểu rõ hơn, hãy xem xét các khía cạnh sau:

Khi thực tập, thiền giả thường tập trung vào việc quan sát và chấp nhận trạng thái của thân thể. Đau đớn, mệt mỏi và khó chịu có thể xuất hiện trong quá trình thiền định. Tuy nhiên, thiền giả không nên áp đặt hoặc chú ý quá mức vào đau đớn này.

Trong khi thân thể có thể trải qua đau đớn, tâm (hoặc ý thức) vẫn duy trì một trạng thái bình an, không bị ảnh hưởng bởi đau đớn. Điều này thể hiện sự không gắn kết với thân thể và khả năng tách biệt giữa tâm và thân.

Trạng thái "không đau trong đau" có thể giúp thiền giả nhận ra tính tạm thời và không thường trực của đau đớn. Điều này có thể giúp họ phát triển sự bình an và sự chấp nhận đối với trạng thái hiện tại.

Trạng thái thân đau mà tâm không đau là một phần của quá trình thiền tập, cho phép thiền giả thấy rõ sự tách biệt giữa tâm và thân, và từ đó đạt được sự bình an và hiểu biết sâu sắc hơn về bản chất của sự tồn tại. 🙏

Ràng buộc bởi sự kiểm soát

 

Buông bỏ ý nghĩ và tiến vào sự im lặng tỉnh thức, để đạt được trạng thái tĩnh lặng và chánh niệm trong tâm hồn. Khi buông bỏ ý nghĩ, thiền giả nhằm mục đích loại bỏ sự ràng buộc và kiểm soát của tâm trí, từ đó giúp tâm hồn trở nên tự do và thanh thản.

Việc dẹp bỏ sự kiểm soát có thể làm hụt hẫng cho  những người có thói quen kiểm soát tâm. Trong thiền định, việc từ bỏ sự kiểm soát giúp cho tâm hồn trở nên dịu dàng và sống chân thực hơn. Sự lo sợ có thể đến từ việc không quen với việc không kiểm soát mọi thứ trong đời sống, nhưng thông qua thiền định, người ta có thể học cách chấp nhận và tự do trước mọi biến động của cuộc sống.

Những người không thể tiến vào tầng thiền định đơn giản là những người còn mang nặng thói quen luôn kiểm soát mọi thứ trong tâm hồn của họ. Họ bị ràng buộc bởi sự kiểm soát và suy nghĩ không ngừng. Để có thể tiến xa hơn trong thiền định, người ta cần buông bỏ sự kiểm soát và lối suy nghĩ phức tạp để trải nghiệm niềm hạnh phúc của sự im lặng bên trong.

Khi thiền giả có thể quyết tâm buông bỏ những suy nghĩ và lý giải về sự kiểm soát bên trong tâm trí mình, họ mới có thể trải nghiệm được niềm hạnh phúc của sự im lặng và chánh niệm trong tâm hồn. Việc từ bỏ sự kiểm soát và suy nghĩ là quá trình giải phóng tâm hồn, giúp tinh thần trở nên trong sáng, thanh thản và tự do hơn.

HIỂU SAI LẦM VỀ THIỀN

 


Thường khi nói đến thiền tập, chúng ta nghĩ rằng đó là một công việc của tâm, tức là chúng ta phải tập trung, quán chiếu, và suy tưởng sâu xa về một vấn đề nào đó. Điều này thể hiện sự hiểu sai lầm về thiền.

 

Trong thực tế, ngồi thiền không chỉ đơn thuần là việc tập luyện hay tập trung tâm ý. Thiền tập còn liên quan đến việc thấu hiểu bản chất của tâm hồn và sống đúng với hiện tại. Chúng ta không cần phải suy nghĩ sâu xa hay tìm kiếm điều gì đặc biệt. Ngồi thiền có thể đơn giản là việc ngồi yên, tĩnh lặng và chấp nhận hiện tại.

 

Việc ngồi thiền thư giãn và buông thư cho thật tự nhiên. Không cần phải ép buộc hay kiểm soát, chỉ cần để tâm tự nhiên vận hành.

 

Trong thiền tập, chúng ta không nên hiểu sai lầm rằng ngồi thiền chỉ là công việc của tâm. Thay vào đó, hãy thực hành ngồi thiền một cách tự nhiên và chấp nhận hiện tại. 🌿🙏

HÃY MỈM CƯỜI TỰ NHIÊN

 


Tôi nghĩ, chúng ta lỡ hẹn với giây phút hiện tại này không phải vì mình chần chờ, do dự, mà phần lớn cũng tại vì mình cố gắng và mong cầu quá đi thôi. Ta hãy mỉm cười tự nhiên và ngồi lại đây, để mình không phải lỗi hẹn với giây phút này.

 

Sự chấp nhận và sự hiện diện trong khoảnh khắc hiện tại.

 

Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta thường bị cuốn theo những lo lắng về tương lai hoặc những hối tiếc về quá khứ. Điều này khiến chúng ta không thể sống trọn vẹn trong từng giây phút.

 

Đôi khi, chúng ta không thể tận hưởng hiện tại vì sự chần chờ hoặc do dự.

 

Một phần của chúng ta luôn cố gắng để đạt được điều gì đó hoặc mong cầu điều gì đó tốt đẹp hơn. Điều này có thể tạo ra áp lực và căng thẳng, khiến chúng ta không thể thực sự "ngồi lại" và trải nghiệm hiện tại.

 

Thiền tập khuyến khích chúng ta mỉm cười và chấp nhận hiện tại một cách tự nhiên. Mỉm cười không chỉ giúp thư giãn cơ thể mà còn tạo ra một tâm trạng tích cực, giúp chúng ta mở lòng hơn với những trải nghiệm hiện tại.

 

"Không lỗi hẹn" với hiện tại. Điều này có nghĩa là chúng ta nên sống mỗi khoảnh khắc một cách ý thức và trọn vẹn, không để bất cứ điều gì - kể cả những nỗ lực hay mong muốn của chính mình - cản trở việc trải nghiệm cuộc sống.

 

Thông qua việc thực hành thiền và sự chấp nhận, chúng ta có thể học cách giảm bớt sự cố gắng và mong cầu quá mức, và thay vào đó, học cách trân trọng và sống hết mình với từng giây phút hiện tại. 🌿🙏

TÌM KIẾM HẠNH PHÚC

 


Trong cuộc sống, chúng ta thường tìm kiếm hạnh phúc từ bên ngoài, từ những điều mới mẻ, từ những ước mơ và mong muốn. Tuy nhiên, đôi khi việc tìm kiếm này lại khiến chúng ta cảm thấy trống vắng và thiếu thốn.

 

Thiền tập dạy rằng để tìm kiếm hạnh phúc thực sự, chúng ta cần trở về với hiện tại. Điều này có nghĩa là chúng ta không nên luôn luôn tìm kiếm và mong cầu điều gì đó mới mẻ, mà thay vào đó, chúng ta nên tiếp xúc lại với những gì đang có mặt. Hiện tại là nơi chúng ta có thể tìm thấy hạnh phúc thực sự.

 

Khi chúng ta luôn tìm kiếm và mong cầu, chúng ta sẽ không bao giờ gặp được điều chúng ta thực sự cần. Bởi vì hạnh phúc không nằm ở ngoài, mà nằm trong việc thấu hiểu và sống đúng với hiện tại.

 

Để tìm kiếm hạnh phúc, hãy trở về với hiện tại và thấu hiểu bản chất của chính mình. 🌿🙏

TRỐNG VẮNG, THIẾU THỐN

 


Chúng ta đang sống giữa một xã hội có đầy đủ hết những nhu cầu vật chất, nhưng người ta vẫn cảm thấy trống vắng, thiếu thốn, và đi tìm kiếm hạnh phúc.

 

Xã hội hiện đại chúng ta đã đạt được nhiều tiến bộ về vật chất, từ việc có đủ thức ăn, áo quần, nhà cửa, đến các tiện ích công nghệ. Tuy nhiên, người ta vẫn cảm thấy trống vắng và thiếu thốn.

 

Trống vắng và thiếu thốn không chỉ là về khía cạnh vật chất, mà còn liên quan đến tâm hồn. Người ta thường cảm thấy trống vắng vì thiếu đi sự an ủi, ý nghĩa, và kết nối tinh thần. Thiếu thốn không chỉ là thiếu thốn về tài sản, mà còn là thiếu thốn về tâm hồn, sự thấu hiểu và tình thương.

Một phần của con người luôn tìm kiếm hạnh phúc. Dù có đủ vật chất, người ta vẫn cảm thấy hạnh phúc không đủ và tiếp tục tìm kiếm. Thiền tập dạy rằng hạnh phúc thực sự không nằm ở ngoài, mà nằm trong việc thấu hiểu bản chất của chính mình và sống đúng với hiện tại.

 

Như vậy, chúng ta cần tìm kiếm hạnh phúc từ bên trong, thông qua việc thấu hiểu và giải thoát khỏi trống vắng và thiếu thốn trong tâm hồn. 🌿🙏

Tôi đã ngồi thiền và nhiều lúc tâm nói xả thiền đi, đi coi ti vi đi cho bớt chán.

 



Tôi đã ngồi thiền và nhiều lúc tâm nói xả thiền đi, đi coi ti vi đi cho bớt chán.

Có những lúc thấy chán và muốn bỏ cuộc khi ngồi thiền. Đây là điều rất bình thường và hầu như ai cũng trải qua. Tâm trí chúng ta luôn tìm cách trốn tránh sự tĩnh lặng và không thoải mái.

Thay vì đầu hàng, hãy thử một số cách sau:

Nhận ra khi tâm trí bạn muốn bỏ cuộc và cảm thấy chán nản. Đừng phán xét hay cố gắng chống lại nó, chỉ nhận biết và quan sát nó.

Trở về hơi thở hoặc điểm tập trung của bạn. Nhẹ nhàng đưa tâm trí về hiện tại. 

Đây là cách để kết nối lại với sự tỉnh thức.

Nếu cảm thấy không thể tiếp tục, hãy đứng dậy đi lại một vòng nhẹ nhàng. Sau đó, hãy quay lại tư thế ngồi thiền.

Hãy nhớ rằng mọi trải nghiệm trong thiền tập, dù tích cực hay tiêu cực, đều có giá trị và quan trọng như nhau. Chúng ta đang tập luyện sự tỉnh thức, không phải đạt được sự hoàn hảo.

Thiền tập không phải lúc nào cũng dễ dàng. Nhưng hãy kiên trì và thông cảm với bản thân. Dần dần, bạn sẽ tìm thấy niềm vui, sự tĩnh lặng và sâu sắc trong quá trình này.

Vài lý do chính khiến một số thiền sinh dù đã được huấn luyện

 


Có một vài lý do chính khiến một số thiền sinh dù đã được huấn luyện nhiều khóa thiền và kỹ thuật nhưng sau một thời gian lại ngừng không hành thiền nữa:

 

1. Thiếu kiên trì và kiên định: Thiền tập đòi hỏi sự kiên nhẫn và thực hành liên tục. Nhiều người bỏ cuộc khi không thấy kết quả nhanh chóng hoặc gặp phải những khó khăn trong quá trình thực hành.

 

2. Thiếu động lực và mục đích rõ ràng: Nếu không có động lực và mục tiêu cụ thể trong việc hành thiền, như giảm stress, tăng cường sức khỏe tâm thần, v.v. thì việc duy trì hành thiền trở nên khó khăn.

 

3. Không tìm được phương pháp phù hợp: Mỗi người có những đặc điểm và nhu cầu riêng, vì vậy không phải phương pháp nào cũng phù hợp với mọi người. Họ cần tìm được cách thực hành thiền thích hợp với bản thân.

 

4. Quá tập trung vào kết quả: Một số người quá quan tâm đến việc đạt được những trải nghiệm hay kết quả nhất định, thay vì tập trung vào quá trình thực hành.

 

5. Không được hướng dẫn và hỗ trợ đầy đủ: Việc thực hành thiền đôi khi cần có sự giám sát, hỗ trợ từ các huấn luyện viên hoặc thiền .

 

Để duy trì và phát triển lâu dài, thiền tập cần sự kiên định, tìm được phương pháp phù hợp và được hướng dẫn đúng đắn. Cần có mục đích cụ thể và sự hiểu biếttừ một vị thầy kinh nghiệm.

Khi nói đến hành thiền mọi người nghĩ ngay đến là phải ngồi nhắm mắt,

 


Khi nói đến hành thiền mọi người nghĩ ngay đến là phải ngồi nhắm mắt, nhưng thiền là từ tập khắp mọi 

Thiền không chỉ giới hạn ở việc ngồi yên với mắt nhắm lại. Nó là một quá trình tu tập liên tục, có thể thực hiện mọi lúc, mọi nơi, và trong mọi hoạt động hàng ngày. Thiền có thể được thực hành thông qua việc chú ý đến hơi thở, cử chỉ, và thậm chí là trong quá trình làm việc, đi bộ, hay ăn uống. Điều quan trọng là duy trì sự chánh niệm và sự hiện diện trong từng khoảnh khắc, để nhận thức sâu sắc về thân và tâm của mình.

 

Để bắt đầu tập thiền, bạn có thể thử những phương pháp sau: 

**Thiền ngồi**: Là phương pháp phổ biến, bạn ngồi yên và tập trung vào hơi thở. Đặt mình thoải mái, đặt tay lên đùi hoặc gối, và nhắm mắt. Chú ý đến hơi thở, cảm nhận từng hơi thở đi vào và ra khỏi cơ thể.

**Thiền đi bộ**: Thực hiện khi bạn đang đi dạo. Tập trung vào từng bước chân, cảm nhận chuyển động của cơ thể và tiếng chân đạp lên đất. 

**Thiền ăn uống**: Khi ăn, hãy tập trung vào từng miếng thức ăn. Cảm nhận vị ngon, mùi thơm và cảm giác khi nhai. 

**Thiền trong công việc**: Thực hiện trong quá trình làm việc hàng ngày. Chú ý đến từng hành động, từ viết email đến nấu ăn. 

**Thiền chánh niệm**: Duy trì sự chánh niệm trong mọi hoạt động. Nhận thức sâu sắc về thân và tâm của bạn. Hãy chọn phương pháp phù hợp với bạn và bắt đầu từ từ. Thiền không đòi hỏi phải hoàn hảo, quan trọng là kiên nhẫn và thực hành thường xuyên. 🙏

Để cơn giận chi phối cảm xúc

 


Khi chúng ta bực tức, thường dễ quyết định dựa trên cảm xúc của mình mà không suy nghĩ kỹ lưỡng. Việc kiểm soát cảm xúc và tư duy có thể giúp chúng ta đưa ra quyết định chính xác hơn trong mọi tình huống.

Việc để cơn giận chi phối cảm xúc của mình thường dẫn đến những quyết định không tốt và hậu quả tiêu cực. Việc kiểm soát được cảm xúc và tư duy sẽ giúp chúng ta đưa ra quyết định thông minh hơn và tránh được những hậu quả không mong muốn. Hãy thử tập trung vào việc kiểm soát cảm xúc và suy nghĩ trước khi đưa ra quyết định.

Trong thiền tập, một trong những khía cạnh quan trọng là học cách chấp nhận và thấu hiểu cảm xúc, bao gồm cả sân hận. Sự chấp nhận này không phải là việc không tránh được sân hận hoặc không cảm thấy sân hận, mà là việc không để sân hận chi phối cuộc sống của mình. Thay vào đó, chúng ta học cách nhìn nhận sân hận một cách bình tĩnh, không lưu trữ, và từ đó giải thoát bản thân khỏi khổ đau mà sân hận mang lại. Điều quan trọng là hiểu và chấp nhận sự tồn tại của sân hận, nhưng không để nó kiểm soát hoặc làm tổn thương mình.

Thấu triệt chánh niệm chỉ tồn tại duy nhất ở khoảng khắc hiện tại.

 


Trong thiền tập, việc thấu triệt chánh niệm (mindfulness) thường tập trung vào việc sống ở hiện tại, ở khoảnh khắc hiện tại. Thực hành chánh niệm giúp chúng ta tập trung vào những gì đang diễn ra trong khoảnh khắc hiện tại, không bị quấy rối bởi quá khứ hoặc lo lắng về tương lai. Bằng cách tập trung vào hiện tại một cách đầy ý thức, chúng ta trở nên nhận thức rõ ràng hơn về cảm xúc, suy nghĩ và hành động của mình, từ đó giúp tạo ra sự bình an và tỉnh thức trong cuộc sống hàng ngày.


Tu luyện chánh niệm thường liên quan đến việc nhận thức khoảng khắc hiện tại trong tĩnh lặng. Bằng việc tập trung vào hơi thở, trạng thái cơ thể, hoặc các trải nghiệm cảm xúc trong thời điểm hiện tại một cách rõ ràng và không đánh giá, chúng ta có thể giữ cho tâm trí ở trạng thái tĩnh lặng và tập trung. Khi tâm trí được bình an và tĩnh lặng, chúng ta có thể nhìn thấu sâu hơn vào bản chất tự nhiên của thế giới xung quanh và của bản thân mình. Điều này giúp tạo ra sự nhận thức và thấu hiểu sâu sắc hơn về cuộc sống và giúp chúng ta sống hạnh phúc và bình an hơn.

Trong thiền tập dựa vào đâu để biết mình có tiến bộ

 


Trong thiền tập, việc đánh giá được tiến bộ không phải là điều chính yếu. Thay vào đó, hãy tập trung vào quá trình thực hành một cách kiên trì và có ý thức. Dưới đây là một số dấu hiệu có thể cho thấy bạn đang có tiến bộ trong thiền tập:

1. Tâm bình lặng và chú tâm tốt hơn: Bạn cảm thấy tâm trí được tĩnh lặng, dễ dàng tập trung vào đối tượng thiền hơn so với trước.

2. Gia tăng sự nhận thức và chánh niệm: Bạn trở nên nhận thức rõ ràng hơn về những gì đang xảy ra trong hiện tại và có thể quan sát những trải nghiệm của mình một cách khách quan hơn.

3. Giảm căng thẳng và lo lắng: Bạn cảm thấy thư giãn và bình an hơn, các cảm xúc tiêu cực như lo lắng, căng thẳng trở nên giảm đi.

4. Tăng trưởng sự tập trung và định lực: Bạn có thể duy trì sự chú ý trong thời gian thiền tập ngày càng lâu hơn.

Quan trọng là không so sánh bản thân với người khác. Mỗi người có trải nghiệm và tiến độ khác nhau. Hãy tập trung vào quá trình thực hành, chấp nhận những gì mình đang trải nghiệm và tiếp tục duy trì thói quen thiền tập đều đặn. 

Tôi đã ngồi thiền nhiều tháng rồi mà không thấy gì nên chán nản

 


Bạn có cảm giác chán nản khi không thấy kết quả như mong đợi sau thời gian tập thiền. Tuy nhiên, việc thiền tập cần sự kiên trì và kiên nhẫn. Mọi thứ không thể xảy ra ngay lập tức, đây là một quá trình dài hơi và đòi hỏi sự chịu đựng. 

Bạn có thể thử một vài lời khuyên sau:

1. Hãy tiếp tục tập thiền đều đặn, dù chỉ 5-10 phút mỗi ngày. Quá trình này cần thời gian.

2. Thay đổi cách thức tập luyện. Thử các phương pháp thiền khác nhau như tập trung vào hơi thở, thiền hình ảnh, thiền đi bộ... để tìm được cách phù hợp với bản thân.

3. Quan sát và ghi chép lại những thay đổi nhỏ bé trong cách suy nghĩ, cảm nhận của bạn. Những thay đổi này có thể không rõ ràng nhưng chúng sẽ tích lũy dần với thời gian.

4. Hãy kiên nhẫn và không áp lực bản thân. Thiền tập là một quá trình dài lâu, hãy coi đó là thói quen lành mạnh, không phải là một mục tiêu phải đạt được.

Bạn cứ bình tĩnh và kiên định tiếp tục, kết quả sẽ đến với bạn. Hãy kiên trì và tin tưởng vào quá trình này. 

Dính Chấp Vào Lễ Nghi, Tập Tục, Cúng Bái trong Thiền Tập

 


Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta thường bị lệ thuộc và dính chấp vào các lễ nghi, tập tục, cúng bái tôn giáo. Tuy nhiên, khi thực hành thiền, chúng ta sẽ dần nhận ra sự nguy hại của việc bám víu vào những điều này.

 

Lễ nghi, tập tục tôn giáo thường được hình thành từ những truyền thống, kinh nghiệm của các bậc giác ngộ trong quá khứ. Những nghi lễ này có thể giúp chúng ta tạo ra sự tập trung, cảm xúc tôn kính và tiến trình tu tập. Tuy nhiên, nếu chúng ta quá dính chấp vào những hình thức bên ngoài này, chúng có thể trở thành rào cản ngăn cản sự giác ngộ thật sự.

 

Cúng bái là hình thức thể hiện tâm thành kính, lòng biết ơn và sự kính ngưỡng đối với các bậc thầy, các vị đã giác ngộ, các pháp môn tu tập. Việc cúng bái có thể giúp chúng ta tạo ra nguồn năng lượng tích cực, sự liên kết với những bậc đạo sư, giúp chúng ta tiến bộ trong con đường tu tập. Tuy nhiên, nếu chúng ta quá dính chấp vào những hình thức cúng bái, chúng ta có thể rơi vào sự mê tín, thờ cúng một cách máy móc, thiếu sự hiểu biết thật sự.

 

Khi thực hành thiền, chúng ta sẽ dần nhận ra rằng lễ nghi, tập tục và cúng bái chỉ là những phương tiện tạm thời, không phải là mục đích tối hậu. Chúng ta cần hiểu rõ bản chất thật sự của những hành động này và không bị lệ thuộc vào chúng. Thay vào đó, chúng ta cần hướng tâm đến sự giải thoát, đến sự giác ngộ sâu sắc hơn.

 

Thiền tập giúp chúng ta buông bỏ sự dính chấp, sự lệ thuộc vào các lễ nghi, tập tục và cúng bái. Thay vào đó, chúng ta có thể tập trung vào việc phát triển trí tuệ, chánh niệm và sự giải thoát. Từ đó, những hành động cúng bái, lễ nghi trở thành những phương tiện hỗ trợ, chứ không phải là mục đích cuối cùng của con đường tu tập.