Trong thiền tập, việc nhận diện và chuyển hóa những tâm niệm như tự cao, kiêu ngạo, ngã mạn là rất quan trọng. Đây thường là những phản ứng phức tạp, sâu sắc của tâm, nhưng khi được hiểu và buông bỏ, chúng sẽ giải phóng con người khỏi những gánh nặng tâm lý.
Tự cao, kiêu ngạo là một dạng của sự chấp trước vào cái "tôi", vào bản ngã. Khi chúng ta quá coi trọng bản thân, coi mình là trung tâm, là quan trọng hơn người khác, đây là dấu hiệu của tự cao, kiêu ngạo. Nó khiến ta vừa tự phụ, vừa luôn cảm thấy bị đe dọa, bị so sánh với người khác.
Ngã mạn là một dạng tinh vi hơn của sự chấp trước vào cái "tôi". Nó là sự tự tôn, tự cao tột độ, coi mình là độc nhất vô nhị, không ai sánh bằng. Người mắc ngã mạn thường bị cuốn vào những hoài bão lớn lao, mong muốn được người khác ngưỡng mộ, tôn sùng.
Khi thực hành thiền, chúng ta sẽ dần nhận ra rằng tự cao, kiêu ngạo, ngã mạn chỉ là những sản phẩm của tâm thức, chứ không phải bản chất thật sự của chúng ta. Chúng là những phản ứng tự nhiên, vô thường, không kiểm soát được. Khi chúng ta ngừng bám víu, ngừng coi chúng là thật, chúng sẽ tự tan biến.
Thay vào đó, thiền tập giúp chúng ta trở nên khiêm nhường, biết ơn và đặt mình vào đúng vị trí. Chúng ta nhận ra rằng mình chỉ là một phần nhỏ bé trong vũ trụ bao la này, không hơn không kém ai. Đây chính là nền tảng để phát triển lòng từ bi, hướng ngoại và sống một cách an lành, hài hòa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét