THỨ CẦN ‘TRANG ĐIỂM’ NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ CƠ THỂ, MÀ LÀ TRÁI TIM
Có thể được hiểu như sau:
CƠ THỂ LÀ VÔ THƯỜNG, TRÁI TIM MỚI LÀ GỐC RỄ
Thiền giúp ta thấy rõ rằng thân thể là tạm bợ, biến đổi, không thể giữ mãi sự trẻ trung hay vẻ đẹp bên ngoài. Dù ta có chăm chút ngoại hình đến đâu, thì vẫn không thể ngăn được quy luật già - bệnh - chết.
Trái lại, trái tim, hay nói đúng hơn là tâm ý, tâm hồn, là nơi phát sinh ý nghĩ, cảm xúc, thái độ sống. Nếu tâm ta đầy thù hận, tham lam, si mê, thì dù bề ngoài đẹp đẽ đến đâu, đời sống vẫn sẽ bất an, khổ đau.
TRANG ĐIỂM CHO TRÁI TIM LÀ QUÁ TRÌNH TỈNH THỨC VÀ CHUYỂN HÓA
Thiền không nhắm vào việc “làm đẹp” bên ngoài, mà là một hành trình làm trong sáng trái tim:
Nhận diện những tập khí vô minh, buồn giận, ích kỷ trong tâm.
Dần dần buông bỏ, chuyển hóa những tâm hành ấy qua sự quan sát tỉnh thức.
Nuôi dưỡng những phẩm chất như từ bi, hiểu biết, buông xả, chánh niệm.
Đây chính là hình thức trang điểm sâu sắc nhất - vì nó làm cho trái tim trở nên hiền hậu, rộng mở và tự do.
VẺ ĐẸP NỘI TÂM TỎA SÁNG MÀ KHÔNG CẦN PHÔ DIỄN
Một trái tim được “trang điểm” bằng chánh niệm, từ bi và trí tuệ thì tự thân sẽ phát ra vẻ đẹp tĩnh lặng, an lạc, khiến người khác cảm nhận được sự ấm áp và tin tưởng khi ở gần. Đây là vẻ đẹp vượt qua tuổi tác và hình dáng, không cần tô vẽ, không cần phô bày.
TRONG THIỀN, ĐIỀU ĐẸP NHẤT LÀ MỘT TÂM HỒN TỰ DO
Thiền giả lâu ngày sẽ thấy:Một trái tim biết chấp nhận, biết buông, biết yêu thương trong tĩnh lặng - đó là vẻ đẹp thuần khiết và sâu thẳm nhất. Và cũng là món quà đẹp nhất ta có thể dâng tặng cho cuộc đời, chính là nơi trú ẩn sâu nhất của an lạc.
Không phải ở nơi núi rừng xa thẳm, cũng không phải trong những thành tựu bên ngoài, mà ngay trong trái tim lặng lẽ đó, một thế giới sâu sắc mở ra - không vướng bận, không đòi hỏi, không nắm giữ.
TRÁI TIM ẤY BIẾT CHẤP NHẬN:
Không còn chống cự với hoàn cảnh hay chính mình. Như mặt hồ phẳng lặng chấp nhận mọi hình bóng phản chiếu - vui buồn đến rồi đi, không để lại dấu vết.
TRÁI TIM ẤY BIẾT BUÔNG:
Buông những vết thương cũ, những kỳ vọng, những tranh giành phải trái. Không phải vì bỏ cuộc, mà vì đã thấy ra sự rỗng không của nắm giữ.
TRÁI TIM ẤY BIẾT YÊU THƯƠNG:
Yêu thương không điều kiện, không cần đáp lại. Một tình thương lặng lẽ như giọt nước thấm sâu vào đất, như ánh sáng mặt trời không phân biệt nơi nào chiếu đến.
Trong thiền, tình yêu thươngkhông còn là cảm xúc chợt đến rồi đi.
Nó là sự hiện diện, là trạng thái mở ra của tâm, là ánh sáng âm thầm nhưng bất tận.
Một trái tim an tĩnh, biết yêu thương và buông bỏ -
là vẻ đẹp thuần khiết và sâu thẳm nhất.
Không ồn ào, không tô vẽ,nhưng lan tỏa âm thầm như hương thơm của đóa hoa không cần khoe sắc.
Chúng ta có thể đi suốt cuộc đời tìm kiếm điều gì đó vĩ đại,nhưng rốt cuộc, chính trái tim bình an, trong sáng ấy mới là món quà đẹp nhất ta có thể dâng tặng cho cuộc đời - dâng mà không cần được ghi nhận,trao mà không cần hồi đáp.
Một người ngồi yên, thở trong chánh niệm, ôm trọn nỗi khổ niềm vui trong lòng mà không xua đuổi, đã là bậc hiền triết thầm lặng của thời đại.
Câu này rất đẹp, rất thấm, và rất đúng với tinh thần thiền quán sâu sắc.
KỆ TĨNH LẶNG, NHƯ MỘT NÉN HƯƠNG LÒNG DÂNG LÊN CUỘC SỐNG - NHẸ NHÀNG, KHÔNG CẦN GƯỢNG ÉP:
Hiền triết thầm lặng
Một người ngồi yên, thở trong chánh niệm,
Ôm trọn nỗi khổ, niềm vui, không xua đuổi,
Không chạy theo, không chống lại,
Chỉ lặng lẽ nhìn, như trời xanh nhìn mây trôi.
Không cần nói lời nào,
Vẫn lan tỏa bình an như hương trầm ấm,
Một ánh mắt, một bước chân,
Cũng đủ đánh thức niềm tin giữa cuộc đời chao đảo.
Không là thánh nhân, không là anh hùng,
Chỉ là người trở về trọn vẹn với phút giây này.
Nhưng chính trong sự trở về ấy,
Đã là hiền triết thầm lặng của thời đại rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét