Sống tỉnh thức, chánh niệm.
Muốn có một tuổi già không quạnh hiu thì phải sống tỉnh thức ngay từ bây giờ. Khi sống tỉnh thức đến mức độ nào đó sẽ thấy một mình là diễm phúc.
Khi yêu được sự cô đơn thì mai này có nằm một chỗ cũng thấy cô đơn đó là thế giới xưa giờ của mình. Nếu buồn vui của mình lệ thuộc vào : con cái, vợ chồng, láng giềng, bạn bè... thì nỗi khổ niềm đau là cái giá tất nhiên phải trả.
Nếu có khả năng an lạc với riêng mình thì ở đâu cũng được một mình nhưng có khả năng thương, hiểu, bao dung mọi người chứ không phải là một mình rồi chán sợ đám đông, sợ thiên hạ. Còn chán, ghét, sợ, tránh né là sai.
Thích ở một mình vì mình có thời gian hơn, sống tỉnh thức tốt hơn nhưng vẫn phải có trách nhiệm với đời, lòng vẫn sẵn sàng.
( trích bài giảng của Sư Giác Nguyên)
Cô Diệu Minh sưu tầm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét