LẠC THỌ VÀ KHỔ THỌ
Khi tâm hồn được tĩnh lặng, chúng ta có cơ hội nhìn thấy sựthật về cuộc sống và tự thân mình. Trong khoảnh khắc đó, không còn ham muốn hay ghét bỏ, chúng ta nhận ra rằng lạc thọkhông khác gì một khoảng thời gian tạm thời. Nó chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn trước khi một lạc thọ khác xuất hiện.
Lạc thọ là một phần của sự hiện hữu, và nó không thể kéo dài mãi mãi. Chúng ta không thể tránh khỏi sự biến đổi và thay đổi của cuộc sống. Từ việc thở đến việc tồn tại, mọi thứ đều tạm thời và không thể nắm giữ mãi mãi.
Nhưng qua chánh niệm, chúng ta có thể nhìn thấy sự tạm thời và chấp nhận nó. Chúng ta không bịràng buộc bởi sự thay đổi, mà thay vào đó, chúng ta học cách sống trong hiện tại và trân trọng mọi khoảnh khắc. Điều này giúp chúng ta đối diện với khổ thọ một cách bình thản và không gắng sức.
Khi chúng ta tập trung vào hiện tại và quan sát một cách chân thành, chúng ta có thể thấy rõ sự tương quan giữa lạc thọ và khổ thọ.
Lạc thọ là sự hiện hữu của một thứ gì đó, và nó có thể biến đổi theo thời gian. Khi chúng ta tập trung vào một đối tượng cụ thể, chúng ta có thể nhận thấy sự thay đổi của nó. Điều này áp dụng cho cả những niềm vui và khổ đau.
Khi khổ thọ xuất hiện, chúng ta thường trải qua một loạt cảm xúc và trạng thái tinh thần. Nhưng qua chánh niệm, chúng ta không bịcuốn vào cảm xúc đó. Thay vào đó, chúng ta nhìn thấy sự tạm thời của nó và không gắng sức đểnắm giữ. Chúng ta không bị mất đi bởi khổ thọ, mà thay vào đó, chúng ta hiểu rõ hơn về bản chất của nó.
Hãy tiếp tục thực hành chánh niệm và khám phá thêm về sự liên kết giữa lạc thọ và khổ thọ. 🙏
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét