Trong kinh "Đại Bát-niết-bàn", đoạn văn mô tả Đức Phật đang ở trong trạng thái thiền định sâu, không còn dính mắc vào bất kỳ giác quan nào, kể cả thính giác. Đức Phật đã đạt đến trạng thái "định sâu" - một tình trạng tâm thức hoàn toàn yên lặng và không bị xao lãng bởi các kích thích bên ngoài, ngay cả trong một tình huống mạnh mẽ như sấm sét gần đó.
Trạng thái này phản ánh một khái niệm cốt lõi trong thiền tập là "không dính mắc", tức là không bị ràng buộc bởi các phản ứng tự nhiên của tâm trí đối với các sự kiện bên ngoài. Điều này không chỉ giúp người thiền giả giữ được sự tĩnh lặng nội tâm mà còn giúp họ không bị cuốn theo các phản ứng tự động như sợ hãi hay lo lắng trước những sự kiện không lường trước được.
Kinh "Đại Bát-niết-bàn" là một trong những kinh điển quan trọng của Phật giáo, ghi chép lại những sự kiện và giáo lý trong giai đoạn cuối đời của Đức Phật. Một ví dụ điển hình về sự thực hành và đạt được trạng thái giải thoát tối thượng trong thiền định, nơi mà không còn sự phân biệt giữa thiền giả và đối tượng của thiền. Đây là mục tiêu cuối cùng của nhiều hình thức thiền tập, nhằm đạt đến sự hiểu biết sâu sắc và giải thoát khỏi vòng luân hồi sanh tử.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét