Ngày xưa có một ông họa sĩ muốn truyền nghề cho học trò của mình . Người học trò rất sung sướng nhận lời thầy .
🪷Ông nói :
- Con hãy vẽ một bức tranh đẹp nhất mang đến đây .
Người học trò mang tác phẩm của mình đến và nói :
🪷-Thưa thầy: Đây là bức tranh tâm huyết nhất của con
- Con hãy mang bức tranh này đến treo ở trung tâm thành phố và ghi rõ : Nếu ai tìm được điểm sai thì hãy đánh dấu chì giúp tôi .
🌹Một tuần sau …
- Thầy ơi bức tranh của con có cả nghìn người đánh dấu
- Hãy vẽ lại một bức tranh giống hệt như vậy , đặt lại chổ cũ và ghi dòng chữ : Nếu bức tranh bị sai thì hãy sửa lại giúp tôi
🌹Một tuần sau …
- Thầy ơi lạ thật , sao không có ai sửa cho con cả !
🪷Bây giờ người thầy mới nói :
- Dù con làm việc có giá trị đến đâu , nhưng vẫn có hàng triệu người sẵn sàng vạch lá để tìm sâu , để chê bai việc của con làm ….
Nhưng để tìm một người dám dấn thân để cùng con hành động thì khó lắm con à , vì họ sợ người khác cũng sẽ chê bai giống họ .
(Bài cô Diệu Minh sưu tầm)