Tâm của chúng ta, như một con thuyền trôi trên sóng nước, thường bị cuốn theo dòng chảy của đối tượng và ấn tượng. Mắt nhìn, tai nghe, mũi ngửi, lưỡi nếm, thân thể và ý thức đều là cửa ngõ mà tâm tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Chúng ta thường bị lôi cuốn bởi những gì hiện hữu trước mắt, nhưng không bao giờ tâm dừng lại chỉ với một đối tượng duy nhất. Thay vào đó, nó luôn dao động, chuyển đổi từ đối tượng này sang đối tượng khác.
Dù đã cố gắng ngăn chặn tâm không theo đuổi những đối tượng không thích hợp, nhưng tâm lại không tuân theo sự ngăn cản ấy. Nó nhất quyết, bất chấp vượt thoát ra ngoài sự kiểm soát.
Thánh đạo dạy rằng để đạt được sự bình an và sự tỉnh thức, chúng ta cần quán xét một cách rõ ràng và sâu sắc. Khi chúng ta nhận thức rõ ràng về những gì đang diễn ra trong tâm, chúng ta có khả năng thả lỏng và buông bỏ. Điều này giúp chúng ta tránh bị cuốn theo những ảnh hưởng và mong muốn vô ích.
Hãy tiếp tục luyện tập quán xét và thả lỏng tâm. Khi chúng ta hiểu rõ về khổ đau và tính tạm thời của cuộc sống, chúng ta có thể sống trong hiện tại, với lòng biết ơn và tình thương đối với mọi vật chất và tất cả chúng sinh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét