Kinh dạy rằng tâm tùy thuộc vào thân và các đối tượng của tâm (nāma-rūpa) và khi các đối tượng của tâm không còn, thì tâm hoàn toàn tịch diệt (Tương Ư. BK 47, 42). Nó tắt ngấm. Nó nhập “Niết bàn” (nibbāna). Nó không đi đâu cả; nó chỉ chấm dứt hiện hữu.
Tâm thực sự là một hiện tượng phức tạp và đa chiều. Kinh dạy của Phật giáo đã đề cập đến sựtương tác giữa tâm và các yếu tốkhác nhau, bao gồm thân (nāma-rūpa) và đối tượng của tâm.
Đây là khía cạnh vật chất và tinh thần của chúng ta. Thân bao gồm các yếu tố vật chất như cơ thể, cơquan, hệ thần kinh, và tất cả các khía cạnh tinh thần như suy nghĩ, cảm xúc, ý thức và tâm trạng. Thân và tâm tương tác một cách phức tạp, và tâm thường phản ánh trạng thái của thân.
Những gì tâm chú ý đến, nhưnhững suy nghĩ, cảm xúc, trạng thái tinh thần, và các ảnh hưởng từ môi trường. Khi các đối tượng của tâm không còn tồn tại, tâm có thể trải qua một trạng thái tịch diệt hoàn toàn.
Niết bàn (nibbāna) là trạng thái giải thoát trong Phật giáo. Nó không phải là một nơi hoặc một thực thể, mà là sự chấm dứt của sự gắn kết và khổ đau. Khi tâm đạt được niết bàn, nó không còn bị lạc hướng bởi các đối tượng của tâm, và không còn bị ràng buộc bởi sự thay đổi và biến đổi của thế gian. Niết bàn không phải là việc tâm "đi đâu cả," mà là sựchấm dứt của hiện hữu và sự tựdo tối thượng.
Việc thực hành chánh niệm và quan sát tâm thức giúp chúng ta tiến gần hơn đến việc hiểu rõ tâm và trải nghiệm sự tự do từ sự gắn kết. Hãy tiếp tục hành thiền và kiên nhẫn, và bạn sẽ dần dần khám phá ra nhiều điều thú vị vềtâm và cuộc sống.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét