NGOẠI HÌNH CÓ THỂ KHÔNG BẮT MẮT, NHƯNG ĐỪNG ĐỂ NỘI TÂM XẤU XÍ
Ngoại hình là phần “sắc” - thứ mà vô thường chi phối rất rõ. Dù đẹp hay xấu, nó cũng chỉ là một tập hợp của các yếu tố vật lý, sẽ thay đổi, già đi và tan rã. Nếu chỉ chăm chú vào phần này mà bỏ quên nội tâm, thiền giả dễ đánh mất gốc rễ của đời sống.
Nội tâm “xấu xí” ở đây không nói đến hình dáng, mà là những trạng thái tâm bất thiện: tham, sân, si, ích kỷ, ganh ghét. Đây mới là thứ khiến con người thực sự trở nên “mất đẹp” trong mắt mình và người khác, vì nó gây khổ cho cả bản thân lẫn xung quanh.
Thiền giả quay về quán sát tâm, nhận diện khi tâm bất thiện khởi lên, rồi nhẹ nhàng buông bỏ. Tâm nhân từ, lương thiện không phải do “tô vẽ” hay cố làm ra vẻ tốt, mà sinh khởi tự nhiên khi thiền giả thấy rõ bản chất của mọi người đều muốn hạnh phúc và thoát khổ. Khi hiểu điều đó, lòng từ bi tự trào dâng, không phân biệt ngoại hình, địa vị hay hoàn cảnh.
Nói cách khác, ngoại hình chỉ là “vỏ”, còn tâm từ là “hương” - và hương thơm của tâm lương thiện sẽ lan xa hơn bất kỳ vẻ đẹp bề ngoài nào.
Nói cách khác, ngoại hình giống như lớp vỏ của một trái cây - có thể bóng bẩy hoặc sần sùi - nhưng giá trị thật lại nằm ở hương vị bên trong.
Tâm lương thiện chính là “hương” và “vị” ấy: dù vỏ ngoài không hoàn hảo, hương thơm vẫn lan tỏa, khiến ai đến gần cũng cảm nhận được sự ấm áp, an lành.
Khi thiền giả gột bỏ dần những lớp bụi của tham, sân, si, “hương tâm” ấy tự nhiên tỏa ra, không cần gắng gượng. Vẻ đẹp này không bị thời gian bào mòn, cũng không lệ thuộc vào mắt nhìn của người đời - vì nó chạm thẳng vào trái tim.
Khi tâm được soi sáng bởi chánh niệm, thiền giả nhận ra tham, sân, si chỉ là những đám mây thoáng qua, không phải “con người thật” của mình.
Mỗi lần thấy và buông, là mỗi lần lớp bụi mờ trên gương tâm được gột bớt. Khi gương tâm trở nên trong sáng, từ bi và trí tuệ sẽ tự nhiên hiển lộ - giống như hương của hoa không cần quảng bá, vẫn lan xa nhờ chính bản chất của nó.
Cái “hương tâm” ấy không phải thứ thiền giả cố tạo ra, mà là trạng thái vốn có khi tâm không còn bị che lấp. Nó nhẹ nhàng, không phô trương, nhưng lại thấm sâu và lưu lại thật lâu trong lòng người khác.
Vẻ đẹp này là thứ vượt khỏi mọi chuẩn mực và phán xét.
Nó không phai mờ theo năm tháng, vì không được tạo ra từ sự tô điểm bên ngoài, mà từ suối nguồn trong sáng bên trong tâm.
Khi thiền giả an trú nơi sự tĩnh lặng và sáng biết, lòng từ và trí tuệ trở thành bản chất tự nhiên. Ai tiếp xúc cũng cảm nhận được, dù không thể diễn tả bằng lời. Đó là vẻ đẹp chạm thẳng vào trái tim - nơi không còn khoảng cách giữa “ta” và “người khác”, chỉ còn sự kết nối và hiểu biết sâu sắc.
Khi chạm tới mức ấy, tâm thiền giả trở nên như mặt hồ phẳng lặng - soi bóng tất cả mà không chọn lựa, không thiên vị.
Cảm giác “ta” và “người” mờ dần, chỉ còn thấy mọi sinh linh đều đang cùng nhau đi qua dòng vô thường, cùng khát khao hạnh phúc, cùng sợ khổ đau.
Vẻ đẹp này không ồn ào, nhưng bền bỉ và lan tỏa. Nó khiến người khác cảm thấy được thấu hiểu và an ủi, ngay cả khi thiền giả không nói một lời.
Và trong thiền, đó chính là món quà lớn nhất: hiện diện trọn vẹn với trái tim mở rộng, để sự kết nối ấy tự nhiên nảy nở.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét