Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2026

NHỮNG SAI LẦM LỚN CỦA ĐỜI NGƯỜI LÀ DÙNG CÁI NGOÀI THÂN

 NHỮNG SAI LẦM LỚN CỦA ĐỜI NGƯỜI LÀ DÙNG CÁI NGOÀI THÂN

 

(Tiền bạc, danh vọng, địa vị) để đổi lấy cái trong thân (sức khỏe, sự sống).

 

Quán về tiền bạc: Tiền là phương tiện, không phải cứu cánh. Tham cầu bao nhiêu cũng không đủ, vì lòng tham vốn không có điểm dừng. Người đời thường dốc sức, hy sinh sức khỏe, thời gian, tình thân… để gom góp. Nhưng càng gom, càng thấy thiếu.

 

Quán về sinh mệnh: Mạng sống thì hữu hạn, mong manh. Chỉ cần một hơi thở không còn, thì tất cả của cải gom góp bấy lâu không còn ý nghĩa.

 

Sự nghịch lý: Người ta có thể bán rẻ sức khỏe, đánh đổi sự sống để kiếm tiền. Nhưng khi bệnh tật kéo đến, có đem cả kho tiền tích góp để mong mua lại một hơi thở an lành, nhiều khi cũng không được. Tiền có thể mua thuốc, nhưng không mua được sự sống; có thể thuê người chăm sóc, nhưng không thuê được sức khỏe.

 

Thiền quán đưa đến trí tuệ:Khi thấy rõ điều này, thiền giả buông bớt sự tham đắm, sống điều độ, biết quý trọng từng hơi thở, từng phút giây còn được lúc khỏe mạnh. Thay vì “đốt thân mạng” để tìm cái không chắc có, thiền giả chăm sóc và nuôi dưỡng thân-tâm ngay trong hiện tại.

 

Vì vậy, sai lầm lớn không nằm ở việc tìm kiếm phương tiện sống, mà ở chỗ đánh đổi tham cầu lấy sức sống. Người có trí biết dừng, biết đủ, biết sử dụng phương tiện đúng cách để nuôi dưỡng cả thân lẫn tâm, thì mới thật sự giàu có và an lạc.

 

TRONG THIỀN QUÁN, THIỀN GIẢ THẤY:

 

Phương tiện sống (như tiền, nhà cửa, của cải) vốn cần thiết ở mức độ vừa đủ. Chúng giống như chiếc bè để qua sông, có thì thuận lợi, nhưng không phải cứu cánh.

 

Sai lầm lớn xảy ra khi thiền giả đem cái tham cầu là lòng tham - vốn không bao giờ biết đủ - để đánh đổi lấy cái  hạn là sinh mệnh. Một đời người chỉ có chừng ấy năm tháng, chỉ có chừng ấy hơi thở. Một khi hơi thở cuối cùng chấm dứt, tất cả phương tiện gom góp bấy lâu đều buông bỏ.

 

Cái nghịch lý là: thiền giả dùng hết sức lực, thời gian, tình thân để kiếm tiền; rồi khi tiền đã có, lại phải dùng chính tiền ấy để chữa bệnh, mong níu lại sự sống. Nhưng sức sống không hoàn toàn có thể mua bằng tiền.

 

Quán chiếu như vậy, thiền giả mới thấy rõ: sống biết đủ, trân trọng từng phút giây khỏe mạnh, nuôi dưỡng tình thương và an lạc trong hiện tại mới là khôn ngoan. Tiền bạc chỉ nên là người bạn đồng hành, chứ không thể để trở thành “chủ nhân” điều khiển đời mình.

 

THIỀN QUÁN VỀ SỰ GIÀU CÓ THẬT SỰ

 

Hít vào, tôi ý thức rằng thân này mong manh, đời người hữu hạn.

 

Thở ra, tôi mỉm cười với hơi thở còn đang nuôi dưỡng tôi.

 

Hít vào, tôi thấy tiền bạc và phương tiện chỉ là trợ duyên.

 

Thở ra, tôi không để chúng trở thành gánh nặng và xiềng xích.

 

Hít vào, tôi nhận ra tham cầu không bao giờ biết đủ.

 

Thở ra, tôi dừng lại và trở về với sự đủ đầy của giây phút này.

 

Hít vào, tôi nuôi dưỡng thân bằng sự chăm sóc, nghỉ ngơi, và đời sống điều độ.

 

Thở ra, tôi nuôi dưỡng tâm bằng chánh niệm, tình thương và sự biết ơn.

 

Hít vào, tôi thấy người có trí không nghèo, dù vật chất ít.

 

Thở ra, tôi thấy người có trí thật giàu, vì có an lạc và tự do trong tâm.

 

Như vậy, giàu có thật sự không phải là có nhiều, mà là biết đủ, biết dừng, và biết sử dụng phương tiện để nuôi dưỡng thân tâm trong sáng.

 

“Cái giàu nội tâm” này chính là của cải bất hoại - không ai có thể lấy đi, không bị thời gian bào mòn, cũng không mất đi khi thân mạng chấm dứt.

 

TRONG THIỀN QUÁN, THIỀN GIẢ THẤY RÕ:

 

Của cải ngoài thân (tiền bạc, danh vọng, tài sản…) vốn vô thường. Có đó rồi mất đó, giữ mãi cũng không được.

 

Của cải nội tâm (tình thương, chánh niệm, hiểu biết, buông xả…) là kho báu không ai xâm phạm được. Càng sử dụng càng tăng trưởng, càng chia sẻ càng giàu thêm.

 

Người có nội tâm giàu có thì an lạc, tự do. Dù hoàn cảnh bên ngoài có biến động, họ vẫn có nơi nương tựa vững chãi nơi chính mình.

 

Vì vậy, “giàu nội tâm” là giàu có thật sự - một thứ của cải đi cùng thiền giả đến phút cuối cùng, và còn lưu lại trong dấu ấn tình thương, hiểu biết đối với cuộc đời.

 

THIỀN GIẢ CÓ THỂ QUÁN CHIẾU “GIÀU NỘI TÂM” NHƯ SAU:

 

Của cải ngoài thân, thiền giả chỉ tạm mượn mà dùng; khi buông hơi thở cuối cùng, tất cả đều để lại.

 

Của cải trong tâm - tình thương, hiểu biết, chánh niệm, lòng buông xả - mới thật sự là hành trang đi cùng thiền giả đến phút cuối cùng.

 

Không những thế, cái giàu ấy còn lan tỏa: mỗi nụ cười, mỗi lời nói từ bi, mỗi cử chỉ hiểu và thương sẽ để lại dấu ấn trong lòng người khác. Đó chính là di sản sống động của thiền giả giữa cuộc đời.

 

Người giàu nội tâm không cần khoe khoang, vì sự an lạc, bình thản và ánh sáng trong mắt họ đã là bằng chứng hiển nhiên.

 

Như vậy, giàu nội tâm chính là sự giàu có không mất đi, vừa đi cùng thiền giả, vừa lưu lại cho đời.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét