Kinh Miếng
Đá Vụn
Bản Việt dịch của H.T. Thích Minh Châu
Như vầy tôi nghe.
Một thời Thế Tôn ở tại Rājagaha (Vương Xá), tại vườn Nai (Maddakucchi)
Lúc bấy giờ, chân Thế Tôn bị miếng đá bể đâm phải. Cảm thọ Thế Tôn mãnh liệt. Thân cảm thọ khổ đau, nhói đau, nhức nhối, khốc liệt, không khoái tâm, không thích thú. Nhưng Thế Tôn chánh niệm tỉnh giác, nhẫn chịu, không phiền não.
Rồi Thế Tôn cho trải áo Sanghàti (Tăng-già-lê) xếp tư lại, nằm xuống phía hông bên phải như dáng điệu con sư tử, chân đặt trên chân, chánh niệm tỉnh giác.
Rồi bảy trăm quần tiên Satullapakàyikà, sau khi đêm đã gần mãn, với dung sắc thù thắng chói sáng toàn vùng Maddakucchi, đi đến Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi đứng một bên.
Đứng một bên, một vị Thiên đọc lên lời cảm hứng này trước mặt Thế Tôn:
—Sa-môn Gotama thật là bậc Long tượng. Và với tư cách Long tượng, Ngài nhẫn chịu thân thọ khởi lên, đau khổ, nhói đau, nhức nhối, khốc liệt, không khoái tâm, không thích thú, Ngài chánh niệm tỉnh giác, nhẫn chịu, không có phiền não.
Rồi một vị Thiên khác nói lên lời cảm hứng này trước mặt Thế Tôn:
—Sa-môn Gotama thật là bậc Sư tử. Và với tư cách Sư tử, Ngài nhẫn chịu thân thọ khởi lên, khổ đau … không có phiền não.
Rồi một vị Thiên khác nói lên lời cảm hứng này trước mặt Thế Tôn:
—Sa-môn Gotama thật là Lương tuấn mã. Và với tư cách Lương tuấn mã, Ngài nhẫn chịu thân thọ khởi lên, khổ đau … không có phiền não.
Rồi một vị Thiên khác nói lên lời cảm hứng này trước mặt Thế Tôn:
—Sa-môn Gotama thật là bậc Ngưu vương. Và với tư cách Ngưu vương, Ngài nhẫn chịu thân thọ khởi lên, khổ đau … không có phiền não.
Rồi một vị Thiên khác nói lên lời cảm hứng này trước mặt Thế Tôn:
—Sa-môn Gotama thật là bậc Nhẫn nại Kiên cường. Và với tư cách bậc Nhẫn nại Kiên cường, Ngài nhẫn chịu thân thọ khởi lên, khổ đau … không có phiền não.
Rồi một vị Thiên khác nói lên lời cảm hứng này trước mặt Thế Tôn:
—Sa-môn Gotama thật là một bậc Khéo điều phục. Và với tư cách là một bậc Khéo điều phục, Ngài nhẫn chịu thân thọ khởi lên, khổ đau … không có phiền não.
Rồi một vị Thiên khác nói lên lời cảm hứng này trước mặt Thế Tôn:
—Hãy xem tâm
của Ngài khéo được tu tập Thiền định và giải thoát, không có nổi lên, không có
chìm xuống, mọi hành động được tác thành, không có ai kích thích. Ai có thể
nghĩ mình đi ngược lại một Long tượng như vậy, một bậc Sư tử như vậy, một bậc
Lương tuấn mã như vậy, một bậc Ngưu vương như vậy, một bậc Nhẫn nại Kiên cường
như vậy, một bậc Nhiếp phục như vậy, trừ phi là một người mù.
Các vị
Bà-la-môn,
Tinh thông
năm Vệ-đà,
Dầu tu tập
khổ hạnh,
Cho đến hàng
trăm năm,
Tâm họ không
có thể,
Chơn chánh
được giải thoát.
Tự tánh quá
hạ liệt,
Không đến bờ
bên kia,
Bị khát ái
chi phối,
Bị giới cấm
trói buộc,
Dầu tu tập
khổ hạnh,
Cho đến hàng
trăm năm,
Tâm họ không
có thể,
Chơn chánh
được giải thoát.
Tự tánh quá
hạ liệt,
Không đến bờ
bên kia.
Ở đời không
nhiếp phục,
Kiêu mạn
cùng các dục,
Tâm không được
an tịnh,
Không tu tập
Thiền định.
Ở trong rừng
cô độc,
Nhưng tâm tư
phóng dật,
Vị ấy khó vượt
khỏi,
Sự chinh phục
tử thần.
Nhiếp phục
được kiêu mạn,
Khéo tu tập
Thiền định,
Tâm tư khéo
an tịnh,
Giải thoát
được viên mãn,
Ở trong rừng
cô độc,
Tâm tư không
phóng dật,
Vị ấy khéo
vượt khỏi,
Sự chinh phục
tử thần.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét