Thưa Sư.
Đoạn này trong Pháp của Sư hôm nay 13/3
Khi tâm đạt đến trạng thái an nhiên này, ta không còn bị hoàn cảnh bên ngoài chi phối một cách vô thức. Dù đối diện với thuận cảnh hay nghịch cảnh, ta vẫn giữ được sự vững vàng và sáng suốt. Hạnh phúc khi đó không còn phụ thuộc vào điều kiện bên ngoài mà trở thành một trạng thái nội tâm bền vững.
Con chiêm nghiệm như thế này:
Khi rơi vào thuận cảnh thì ai cũng vui, hoan hỉ. Đó là lẽ thường vì đó là bản ngã của ta. Nhưng khi rơi vào nghịch cảnh, tâm của ta sinh SÂN, oán hận, trách móc. Pháp của Sư nói rằng: "Dù đối diện với ... nghịch cảnh, ta vẫn giữ được sự vững vàng và sáng suốt". Nghĩa là ta học được điều gì từ nghịch cảnh đó.
Ví dụ: Đại dịch COVID-19 đã cướp đi sinh mệnh của rất nhiều người, không chỉ ở Việt Nam và nhiều nước trên thế giới. Vậy những ai bị nhiễm bệnh và qua khỏi hoặc may mắn hơn không bị nhiễm bệnh, thì ý thức rằng: dịch bệnh có thể xảy ra với bất kỳ quốc gia nào, với bất kỳ cá nhân nào trong cộng đồng. Vậy ta cần chủ động phòng ngừa trước khi bị nhiễm/lây bệnh. Chẳng hạn, chủ động đến các điểm tiêm phòng Vacxine để tiêm phòng định kỳ hàng năm, giúp cơ thể có kháng thể chống chọi với virus gây bệnh. Đó là: ... giữ được sự vững vàng và sáng suốt.
Con thành kính tri ân Sư với những bài Pháp mỗi ngày _()_ _()_ _()_
@Lê Văn Thiệp Cám ơn con đã đọc và suy ngẫm đó là động lực cho sư viết không có gì hạnh phúc bằng chia sẻ Pháp.
Khi rơi vào thuận cảnh, ta dễ dàng vui vẻ, hoan hỉ vì cái ta cảm thấy được thỏa mãn. Nhưng nghịch cảnh lại là một thử thách để ta thấy rõ hơn bản chất của tâm mình. Khi tâm sinh SÂN, oán hận hay trách móc, đó là cơ hội để ta quay về quán sát: Ai đang sân? Ai đang oán hận?
“Dù đối diện với nghịch cảnh, ta vẫn giữ được sự vững vàng và sáng suốt.” Điều này không có nghĩa là ta không cảm thấy khó khăn, mà là ta nhận ra khó khăn ấy chính là bài học để trưởng thành. Nếu không có nghịch cảnh, làm sao ta biết tâm mình còn vướng mắc điều gì? Làm sao ta học được sự buông xả, nhẫn nại và trí tuệ?
Vậy nên, thay vì phản ứng theo tập khí cũ, ta thử quán sát nghịch cảnh với tâm rộng mở: Nó đang dạy ta điều gì? Khi thấy được bài học, nghịch cảnh không còn là kẻ thù, mà trở thành một người thầy giúp ta tiến sâu hơn vào con đường tỉnh thức.
Nếu không có nghịch cảnh, làm sao ta biết được tâm mình còn dính mắc vào đâu? Chỉ khi đối diện với khó khăn, ta mới thấy rõ những phản ứng tự nhiên của bản ngã: sân hận, oán trách, sợ hãi, hay chấp trước. Chính những phản ứng này giúp ta nhận ra mình vẫn còn bị chi phối bởi tham – sân – si, từ đó có cơ hội để quán chiếu và chuyển hóa.
Nghịch cảnh là một người thầy nghiêm khắc nhưng chân thật. Nó dạy ta sự buông xả khi ta chấp vào ý muốn cá nhân mà không được như ý. Nó rèn luyện sự nhẫn nại khi ta đối diện với điều khó chịu nhưng vẫn giữ được tâm an. Và quan trọng nhất, nó mở ra trí tuệ khi ta nhìn sâu vào bản chất vô thường của mọi sự, hiểu rằng không có gì thực sự là “ta” hay “của ta” để nắm giữ hay chống đối.
Vậy nên, thay vì oán trách nghịch cảnh, ta có thể học cách đón nhận nó như một cơ hội để rèn luyện nội tâm, để thấy rõ hơn và đi sâu hơn vào con đường giải thoát.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét